Thành phố tình yêu và nỗi nhớ.
Hàng me xanh ngắt
Có tự bao giờ
Mà nay đứng đó
Cho em làm thơ
Con đường ta qua
Đến nay bao tuổi
Em qua trăm buổi
Em lại nghìn lần
Sao còn bối rối
Khi cầm tay anh.
Bầu trời hình vuông
Nằm trên cao ốc
Mặt trời đứng nấp
Sau những mái nhà
Để dành bóng mát
Cho người đi xa.
Em ơi, lắng tai
Nghe thành phố thở
Bằng tiếng sóng vỗ
Dưới những thân tàu
Bằng hương rừng già
Trên vai bộ đội
Bằng hương đồng nội.
Thanh niên xung phong
Bằng mùi dầu xăng
Bằng bao tiếng động
Âm thanh cuộc sống.
Gõ đến ngày đêm
Anh đi cùng em
Qua trăm góc phố
Lòng chẳng hề quên
Từng viên đá nhỏ.
Nay chiến trường xa
Dẫu nhiều gian khổ
Trái tim thành phố
Vẫn đập trong người
Như là cuộc sống
Như là tình yêu
Như là nỗi nhớ
Suốt đời mang theo.
(Nguyễn Nhật Ánh)
Thành phố. Những hàng me trên đường đi làm hằng ngày, hôm nay làm mình nhớ đến bài thơ hay này.
Uhm, âm thanh của cuộc sống là tất cả mọi tiếng động đang diễn ra dù là viên đá nhỏ lăn qua đường.
Trên lầu cao, mình vẫn thường ngóng tai ra ngoài cửa sổ, nghe thử tiếng con chim sẻ rúc rích trên mái nhà bên kia đường. Mình ngóng tai ra cửa sổ, nghe thử có tiếng xe nào quen thuộc. Mình ngóng tai ra cửa sổ nghe thử tiếng mưa phùn khác tiếng mưa giông.
Mỗi khi thấy một cái cây, mình luôn nghĩ tới cảnh tượng mình sẽ đậu chỗ nào trên cái cành cao đó. Chắc phải sung sướng lắm. Không hiểu sao ám ảnh cây cối đến vậy, hay là kiếp trước mình là chim. (Hi vọng là một con chim đẹp, có màu vàng càng tốt ^^)
Tình yêu. Có lẽ tình yêu đối với bà Sor là một khái niệm quá trừu tượng, hay nói thẳng luôn ra là không có thực. (Hay là do kiếp trước là con chim Độc cô cầu bại nên giờ mình vô duyên thế nhỉ?!) (Hay là do chưa kịp yêu đã bị phản bội nên thay hẳn cả niềm tin thế này?!)
Tình yêu đối với bà Sor không liên quan đến một người đàn ông cụ thể. Ở trong tim mình thì có mình mình hiểu. Sống để bụng, chết mang theo. Sống nợ, chết xù. Cho nên bà Sor cần những đứa con như Gugu, Eva vì có thể trao cho nó tình yêu vô biên mà không cần đáp lại và không đau đớn khi không được đáp lai. ( Vì thực sự cũng thừa thải tình cảm nhưng không muốn lãng phí ở những chỗ không đâu). Bà Sor cũng thích có con nuôi, thích dạy nó về cuộc sống này và chia sẻ như một người bạn. Một người bạn lớn lên mỗi ngày sẽ luôn là một người bạn mới.
Chuyển hóa tình yêu được như thế là thành công mĩ mãn.
Sự lựa chọn đầu tiên là con của những người bạn thân cận nhất. Các cậu hãy lưu ý điều này. ^^
Chẳng phải bây giờ hầu hết các bạn trẻ đều muốn có con cho nó theo lẽ tự nhiên nhưng chẳng biết nuôi dạy đó sao!!!!Bà già này có nhiều đất để dụng võ. Quá cao cường. :-))))))))))))))))))
Và nỗi nhớ...suốt đời mang theo...
Những ngày cuối năm thong thả đón năm mới, và ăn Tết vui nha T! :'*
ReplyDeletevậy tớ sẽ làm theo lẽ tự nhiên, còn cậu hãy dụng ngón võ mà cậu có cho trường hợp của tớ nhé :(
ReplyDeleteuh, gudluk cậu, cậu phải làm đc mới tới phiên tớ mà ^^
ReplyDeletecám ơn bạn Nhi, sang năm gặp lại, hihi ^^
ReplyDeletesẽ là một lời hứa nông nổi, nhưng hứa đấy ^^
ReplyDeletedào, bà Tiên à, bà ko muốn con bà nó lẩn thẩn như bà Sor chứ!
ReplyDeleteTình cảm thì ko muốn thừa thãi ở những chỗ ko đâu, còn nỗi nhớ thì suốt đời mang theo....[=.=]
kaka ^^
ReplyDelete