Những cơn mưa phùn mùa xuân quyện vào trong giá rét lê thê của mùa đông làm cho không khí thật ẩm ướt. Mẹ đi đi về về và tóc lấm tấm những sợi mưa và sợi bạc. Bầu trời không xanh và mặt đất màu tối. Da gà nổi từng cơn. Lúc này thật xứng đáng để nghe Mùa đông sẽ qua với giọng ca thổn thức của Uyên Linh...
"Mùa đông không biết hát những bài tình ca biết yêu
Là những tiếng mưa phùn rơi ngập ngừng
Mùa đông không biết hát nắm tay gần nhau biết yêu
Là những lúc đất lìa cách xa..."
Nhưng tôi chỉ tận hưởng được mùa đông xuân này có hơn một tuần nên không thể mang cả tâm trạng này theo được. Tôi mang vớ, xỏ giày, quấn khăn trên đầu và đi ra vườn. Dưới mưa lất phất bay, tôi thấy mình như một bà tiên trong một bức tranh mưa phùn đẹp đang vẫy cái đuôi khăn choàng gọi mùa xuân hãy mau sang đây. Những giọt li ti đã bắt đầu vương trên mí mắt, trên mũi, trên cổ tay. Tôi nhận ra khu vườn của mẹ thật xinh đẹp và đáng tự hào. Mẹ đã gieo hạt bao lần, mưa bao lần và giờ cải non vẫn xanh mơn mởn. Mẹ bảo nắm cây lên thật nhẹ, lấy kéo cắt bỏ ngay gốc rồi gom vào rổ. Tôi vẫn nhớ bài học trồng rau mầm của tiến sĩ Nguyễn Thị Đào và những cây cải con này còn xinh đẹp và nhiều sức sống hơn những cây rau mẫu của cô. Chúng đã kiên cường đội mưa gió giá rét mà vươn lên và vẻ đẹp của vườn rau dưới bụi mưa trông vừa lẫm liệt vừa mộng mị. Có tiếng chim sâu nghe lít chít lẫn trong tiếng con chào mào lóc chóc trong lồng của chị ba nhà tôi. Chốc chốc tôi lại rợn da gà vì vừa bắt được hình vừa nghe được tiếng nàng sâu róm cựa mình trên lá cải con. Thật ra tôi nghĩ là chúng đáng yêu mặt dù trên thực tế tôi khó mà công nhận điều đó. ( Thì rõ ràng là chẳng có cái chi đáng yêu mà làm tôi nổi sởn da gà cả ^^ ) Mùa xuân không nằm trong bức tranh tổng thể, mùa xuân nằm khép nép trên những chiếc lá non trong khu vườn của mẹ, trong cả nhánh hoa giấy màu đậm đà cô đơn và trong những bông hoa lộc vừng buông thủng thẳng.
Mùa đông sẽ qua...
Lúc này tôi nhớ tấm thân ấm áp mềm mại của Eva và dáng ngủ bình thản của Gugu vô cùng. Không thể mang hai con theo bên mình, tôi chỉ mong sao hai đứa thật khỏe mạnh và khi nghe bước chân tôi về, hai con sẽ phi rầm rầm trên mái nhà và réo ầm lên. Gugu thì dụi đầu vào chân tôi gấp gáp còn Eva trẻ con hơn, nhảy lên người và cào cào loạn cả lên.
Bà đã về rồi!!!!!!!!!!!!!!!!!!
No comments:
Post a Comment