Bốn mùa như gió
Bốn mùa như mây
Những dòng sông nối đôi tay ... liền với biển khơi...
Một năm của tôi có mấy mùa? Không biết nữa.
Chiều nay là mùa lá bay...
Đại lộ dài và người nối người, nhưng nếu đi bộ mà ngước lên nhìn trời thì vẫn thấy trời bao la. Và gió, và lá, bắt đầu rơi xào xạc. Tôi thích cảm giác bắt đầu mùa khô, trời hơi ấm lên và gió rung rinh những lần cuối. Cây níu yêu thương ở lại. Mùa chơi vơi...Da trời chuyển màu từ xanh sang tím, mây hồng rưng rưng tiễn mặt trời về bên kia quả đất. Tôi cũng rưng rưng. Ước gì có chiếc xích đu đặt trước lề đường rộng rãi Nữ tu viện thánh Phaolo cho mình được đung đưa chân nhỉ?! Bởi dòng người vẫn tràn qua từng giây nhưng vẫn có thể nghe rõ tiếng lá lạo xạo trên đầu và dưới chân, tiếng trên đầu mướt hơn, tiếng dưới chân khô hơn, cả tiếng ai đó thở và lạch cạch nữa, rõ ràng là mình sẽ nghe được những gì mình muốn nghe đấy...
Sẽ chẳng có cảnh chia ly tống tiễn ôm hôn thắm thiết nào và mình thích như thế. Có vậy mới có cảm giác người đi ắt hẳn sẽ quay về và say hello như mọi ngày thôi nhỉ. Chỉ là...Tạm biệt nhé! Mai kia gặp lại.
Bên trời xanh mãi
Những nụ mầm mới
Để lại trong cõi thiên thu
Hình dáng nụ cười
(Trịnh Công Sơn)
Hãy viết về tôi, nếu không thể là một bài thơ, một khúc nhạc, thì hãy là những dòng tuỳ bút chân thật chập chững.
ReplyDelete@comment chỉ hợp với entry nếu căng đầu ra mường tượng. Tôi chỉ cho bạn biết rằng, ở bên kia tôi đang nghĩ thế, dù bạn không thấy tôi đang nghĩ gì :)
Holaaaaaaaaa!
hai bà thân nhau nhỉ. tui muốn ngồi tán dóc với hai bà bên chai bia quá. từng người một chứ ko phải cả hai. để thấy lòng mình lao xao chao chao hơn chút, thấy có gì để quyết tâm hơn chút, rồi quên béng hết khi ra về.
ReplyDelete