Nhà mình vốn sạch sẽ.Gugu cũng vốn là đứa ưa sạch sẽ. Nên mẹ nuôi Gugu rất nhẹ nhàng. Nhưng từ khi con sinh 5 đứa nhỏ trên giường mẹ, trên cái mền của mẹ thì kể từ lúc đó mẹ bắt đầu vất vả với cái sự dọn dẹp giặt giũ. Mẹ ám ảnh về sự sạch sẽ nên ở nhà với các con làm mẹ dễ bực mình. Trong nhà có đủ thứ vết dơ, lắm thứ mùi. Mẹ đến là chóng mặt. 5 đứa nhỏ đang lớn, đang tuổi khám phá thế giới nên mỗi bất cứ góc mới mẻ nào của căn phòng cũng là không gian màu nhiệm cho các con quậy phá. Giường của mẹ, giày của mẹ, gối của mẹ, sách vở của mẹ đâu đâu cũng lấm lem dấu chân các con. Nhớ lại lúc Gugu còn nhỏ, tội nghiệp con chỉ chơi có một mình, con thông minh luôn đi toilet đúng chỗ và lúc nào cũng tự liếm láp cho thật sạch. Những đứa cháu bây giờ nghịch ngợm không có giờ giấc, đúng là trẻ con. Bất cứ khi nào cũng có thể ngủ và bất cứ khi nào cũng có thể giỡn. Các con có thể vùi đầu vào trong mền của bà, rúc vào cổ bà mà ngủ nhưng không lâu sau đó có thể lại leo lên mặt bà mà giỡn. Buổi sáng sớm, khi mọi người đang say giấc nhất, thời điểm mà con người cảm thấy ngủ "đã" nhất cũng là lúc các con bắt đầu đánh thức bà, Gugu bắt đầu gặm chân mẹ. Đòi ăn. Ngày xưa, Xu bảo với mình rằng lúc có việc phải đi đâu sớm, Xu thấy mình ngủ là không nỡ kêu mình dậy, còn bây giờ các con gọi ta bất cứ khi nào các con đói. Gugu sau những ngày bị suy nhược, được chích thuốc đã lấy lại sức ăn và con ăn gấp 10 lần khi trước. Con quậy tanh bành cái bếp. Sáng nào hàng xóm cũng nghe loảng xoảng và cả tiếng cằn nhằn của mẹ. Mẹ rất ghét phải dọn dẹp khi mắt còn đang díp lại. Mẹ rất ghét bị đánh thức bởi những tiếng động chói tai đó. Mẹ giận Gugu.
Gugu đã làm mẹ. Hàng xóm bảo "con mèo nhỏ thế mà đẻ tới 5 đứa lận á". Hòi nhỏ Gugu nghịch ngợm láu cá thế nào thì khi làm mẹ Gugu lại dịu dàng và điềm đạm thế ấy. Khi những đứa nhỏ bắt đầu leo trèo được, chúng nó thích chui vào chỗ nào thật kín mà mẹ Gugu thì không vào được, thế là con bé đứng "ngao ngaoooo" cả buổi, Gugu muốn gần gũi các con. Khi bọn nhóc lên giường ngủ chung với bà, Gugu có vẻ tủi thân. Nó nằm im trên tivi và quan sát bọn nhóc.
Bản năng làm mẹ.
Khi mẹ mở cửa, bọn nhóc rất khoái thế giới bên ngoài kia. Chiều nay, có 2 đứa tranh thủ lúc mẹ sơ suất không đóng cửa đã lon ton ra sân chơi. Gugu đang đòi ăn, bỗng nghe gầm gừ thì bay ra. Con dog của bác Tư đang hăm dọa 2 đứa nhỏ. Thế là một trận cuồng chiến xảy ra. Mẹ điếng người, rồi mẹ gào thét kêu cứu. Gugu, mẹ thấy máu của con. Gugu bị thương. Lúc này mẹ quáng lên ròi, mọi người xúm vào gỡ 2 con ra. Gugu tập tễnh ráng nhảy qua bức tường. Mẹ cũng chạy theo con, mẹ trèo qua tường gọi con về. Gugu đứng đó, dưới mưa, lấm lem bùn và máu. Mẹ cũng đứng trên tường cao, mếu máo gọi con về nhà. Mưa ướt sũng.
Mẹ về phòng, đứng bên cửa sổ nơi con ra vào phòng. Mẹ đợi Gugu về. Sau cơn hoảng loạn, Gugu lấy lại bình tĩnh, mẹ đón lấy Gugu bê bết máu và bùn đất.
Gugu đi bệnh viện.
" Mèo Xiêm may mắn"- Bác sĩ bảo.
" Ơ, hôm bữa bác sĩ kia bảo là giống mèo Ba Tư?!!!Hơ hơ"
"Mai nhớ quay lại nhé. Mà đi sớm chút. Giờ này là nghỉ ròi.
Thì biết vậy...
Từ nhỏ Gugu đã gan lì nhưng mẹ chưa bao giờ phải thấy con đổ máu.
Gugu nằm nghỉ, ngoe nguẩy đuôi. Bọn nhóc giỡn với cái đuôi của mẹ, bà phải đuổi chúng đi chỗ khác.
Mấy ngày nay ở nhà, mẹ stress với các con và với những thứ lổn ngổn trong đầu. Đã có lúc mẹ có ý nghĩ xấu xa là mẹ muốn vứt bỏ hết những thứ mẹ đang có, đang nuôi nấng, đang chăm sóc. Hôm nay, có bà dì kia nói với mẹ rằng, đó là do mẹ bị stress thôi. Những thứ đó, là những thứ sẽ gắn bó với mẹ. Không có nó, không có cây cối, không có các con cuộc sống của mẹ vô vị và nhạt nhẽo lắm.
Gugu và các con ngoan. Sấm đì đùng thế đó. Dù nhà mình có dơ nhưng bên ngoài rất lạnh, ở đây ấm áp. Con không cần phải đội mưa đi toilet, ở trong nhà dơ một tí đã sao. Ở nhà, đừng đi Gugu nhé!
Mưa to. Nhà mình dột. Một đứa thì đang nghịch mẹ nó. Một đứa đang cuộn mình trên gối của bà, ngủ rất yêu. Còn 3 đứa kia, chắc chui vào gầm tủ rồi. Gugu thỉnh thoảng vẫn rên nhẹ. Ráng chịu con nhé, sẽ mau hết thôi.