Một năm rồi mới gặp lại cô giáo. Cô và bọn " áo hoa " kia vẫn như ngày nào. Ah không, mới như ngày hôm qua. ^^ Không biết mình đã khác đi từ khi nào. May là mình đã khác. Vì đã biết trăn trở về nghề, đã biết những vấn đề khó khăn của nghề ở thì hiện tại, đã thấu hiểu sự mâu thuẩn giữa những gì đã được học so với thực thế. Đã biết là...thực ra mình biết nhiều hơn là mình nghĩ. Chắc là do lạc loài lâu quá nên cứ tưởng mình đơn côi. Biết rằng không phải là nghề đắng cay mà là do cách mình suy nghĩ, chọn lựa, đấu tranh và dung hòa.... Thời cuộc mà.
Vì vậy, hãy chọn một và đi suốt với nó. Chắc chắn là không có tận cùng. Chỉ có những thế hệ tiếp nối mà thôi...

Phác thảo cho Bloomkid Calendar. Trẻ em luôn làm em hứng thú và làm việc thật là sảng khoái. Hehe.
Vì vậy, hãy chọn một và đi suốt với nó. Chắc chắn là không có tận cùng. Chỉ có những thế hệ tiếp nối mà thôi...
Phác thảo cho Bloomkid Calendar. Trẻ em luôn làm em hứng thú và làm việc thật là sảng khoái. Hehe.
Một năm nên nói chuyện nhiều ghê, nói mà chưa muốn dứt... như những ngày đi sửa bài :P, ngày xưa sợ trốn, chứ bây giờ thanh thản ghê :)
ReplyDeleteBloom kid có quả đất nhìn dễ thương quá Pói, ai đấy ;;)
Hihi, đúng là chỉ có những thế hệ tiếp nối, chứ không bao giờ dứt hen...
ReplyDeleteThỉnh thoảng gặp nhau bà tám nữa nhé! :'* XXX