Blast

..............tình bạn là tình yêu vô điều kiện.......

8.8.10

Tạm biệt

Photobucket
Có đi đâu ròi cũng nôn nao muốn quay về. Căn phòng nhỏ, khu vườn nhỏ, những đứa cháu nhỏ đang ngóng chờ. Mắt xoe tròn ngơ ngác mỗi khi bà giận quát lớn. Mắt lim dim ngủ gật mỗi khi bà sấy tóc. Nghịch ngợm với tất cả những thứ dây nhợ trong nhà. Đi ngủ lúc 12h đêm cùng bà nhưng dậy lúc 3h và rầm rầm cho tới sáng, lúc bà phải bò ra khỏi giường và các cháu thì bắt đầu một giấc mới. Dạo này mưa, ngoài trời lạnh, căn phòng vẫn ấm và ồn ào, vì tiếng đồ vật rơi xuống sàn, tiếng va chạm, tiếng bà quát mắng, tiếng mẹ Gugu "ngao ngao" hàng giờ liền vì thèm ăn. Đủ thứ. Bà luôn muốn quay về, nằm ngủ trên cái miếng lót mỏng lét. Gugu và các cháu nằm quanh. Ấm lắm.

Hôm nay. Một cháu, hai cháu, ba cháu...đã chuyển nhà. Thấy nghẹn trong lòng khi mắt cháu cứ nhìn theo bà đang dần xa. Cháu có cả một khu vườn để chơi. Nhưng bà lo lắng cháu sẽ không đủ ấm, không phải như ở nhà, cháu phải ngủ buồn thiu một mình, tội quá. Mong cháu sẽ mau chóng cứng cáp với môi trường mới và phát huy hết bản năng của loài mèo. Thật dẻo dai, thật mạnh mẽ, thật lanh lợi nhé. Nhưng tự đáy lòng, bà vẫn muốn giữ cháu ở bên, khi cháu không chịu rời bà ra mà bám chặt nằm trong lòng bà, cơ thể ấm nóng đến nao lòng, bà cảm thấy mình vô cùng tội lỗi.

Photobucket
Gugu vẫn khó chịu. Mẹ tháo vòng đeo cổ cho Gugu nhưng con lại nhanh chóng cắn giật chỉ khâu vết thương. Lại phải đeo lại. Các vết lở vẫn chưa liền. Tối, lẽo đẽo sau con bôi thuốc. Con chẳng chịu đứng yên. Tối, không chịu ngủ mà cứ lục đục hết chỗ này đến chỗ khác kiếm đồ ăn. Con là bệnh nhân đặc biệt của bác sĩ Hải bởi đủ các thói hư tật xấu. Bác sĩ hay lắc đầu.

Thời gian ơi qua nhanh để Gugu mau lành vết thương và các cháu thì mau lớn khôn nhé.

1 comment:

  1. rồi chúng nó vẫn phải trưởng thành thôi bà Gugu ạh, đi để mà lớn lên...

    bài viết của bà làm tui cũng chạnh lòng thật... dù không nhìn vào mắt chúng

    ReplyDelete